Từ 18 tháng Tư 2005 . . .
-----
Tìm kiếm

10 bài viết mới nhất
Phản đối nhà báo Nga xuyên tạc lịch sử Việt Nam - (24/05)
Phẫn nộ hãng tin uy tín Nga xuyên tạc lịch sử, vu khống Việt Nam - (24/05)
Mời tham gia Chương trình "Nước Nga - Ký ức trái tim lần 3" - (17/04)
Gặp gỡ báo chí của tổng thống Nga Vladimir Putin, ngày 04/3/2014 - (04/03)
Sự thật chấn động clip đặc nhiệm Ukraine quỳ gối xin lỗi dân - (04/03)
Lễ khai mạc Olympics Sochi 2014 - ấn tượng và tinh tế - (09/02)
Giải vô địch thể dục nghệ thuật thế giới năm 2013 gọi tên nữ hoàng mới - (01/09)
Cuộc thi "Nước Nga xa xôi và gần gũi" - (04/08)
Vladimir Putin và Ludmila Putina thông báo cuộc hôn nhân của họ kết thúc - (07/06)
Giải vô địch thể dục nghệ thuật châu Âu 2013 - (04/06)

Website “NuocNga.net” được thực hiện nhân dịp kỷ niệm 60 năm ngày Chiến thắng chủ nghĩa phát-xít của nhân dân Liên Xô. Chúng tôi rất mong có sự giúp đỡ, ủng hộ về bài vở và tài liệu và cả những ý kiến đóng góp từ tất cả những tấm lòng nhiệt tình; để chúng ta, những người yêu nước Nga ngày càng “giàu có” hơn.

 

Bài viết, ý kiến xin gửi về:
banquantri@nuocnga.net 

banbientap@nuocnga.net

Hoặc xin liên hệ:

Lưu Hải Hà

091-865-1233

Phan Việt Hùng
0913-22-99-44
Trân trọng!

  » Con người 
Những người Nga
(07:55, 06/08/2007)

Đêm 1/8/1993, một tin dữ đến với tôi: con gái tôi bị lạc ở Xochi, thành phố nghỉ mát nổi tiếng ở phía Nam nước Nga. Khi đó, tôi và vợ tôi đang ở Mátxcơva hoàn tất luận án để kịp bảo vệ vào cuối đợt nghỉ Đông. Con gái tôi đi nghỉ cùng hai vợ chồng một người quen với sự dặn dò chu đáo của tôi và sự nhận lời hết sức nhiệt tình chu đáo của họ.

 

Tôi đã thuê nhà ở thành phố Xochi suốt nửa năm, chạy ngược chạy xuôi để nghe ngóng tin tức của cháu. Trong mấy tháng đó, tóc tôi bạc trắng hoàn toàn. Tôi thương con và ân hận. Cháu Nguyễn Quỳnh Nga, con gái tôi là một trong số những học sinh xuất sắc của trường số 22 Mátxcơva. Và chuyến đi nghỉ miền Nam lần này là phần thưởng cho cháu vì thành tích học tập. Lúc đó, chúng tôi chỉ hy vọng bọn mafia bắt cháu sẽ gọi điện chuộc tiền. Chúng tôi hoàn toàn không có tiền, nhưng bạn bè và người thân hứa là sẽ góp đủ cho gia đình tôi để cứu cháu khi nhận được tín hiệu yêu cầu.

 

Trong thời gian đó, vợ tôi ốm, không ở lại Xochi được, phải bay về Mátxcơva để dưỡng bệnh và trông con nhỏ. Vợ tôi gọi điện cho Giáo sư V.N Turbin, thầy hướng dẫn của tôi thông báo chuyện cháu Quỳnh Nga. Trước đây, mỗi lần đến thăm thầy, tôi đều mang cả cháu đi theo. Con gái thầy và con gái tôi chơi với nhau rất thân thiết. Việc viết luận án của tôi thầy không quan tâm đến, thầy chỉ quan tâm đến việc làm sao tìm được cháu về. Thầy chỉ có một nguyện vọng là trao cho gia đình tôi toàn bộ số tiền thầy tiết kiệm suốt gần 40 năm giảng dạy của thầy để vợ chồng tôi đi tìm cháu. Thầy ở một căn hộ ba buồng thì hai buồng chật ních sách là sách. Thầy lên lớp với bộ com-lê cũ, đôi giày mòn vẹt gót và chiếc cặp da còn có dòng chữ mờ mờ: "1974 Mátxcơva". Vợ chồng tôi cảm ơn thầy, xin từ chối và coi như mình đã nhận. Cái mà tôi nhận được ở thầy là sự hàm ơn và kính trọng một giáo sư tầm cỡ tuổi cha tôi, một người đã đào tạo cho Việt Nam rất nhiều chuyên gia văn học. Sau khi con gái tôi thất lạc được hơn một tháng, thầy mất đột ngột, đứt mạch máu não trong khi đang làm việc. Tôi không kịp lên thăm thầy, lòng mang nặng một nỗi niềm thương tiếc.

 

Trong những ngày vợ chồng tôi ở Xochi tìm cháu, rất nhiều lái xe taxi biết chuyện buồn của chúng tôi đã không lấy tiền khi chở vợ chồng tôi đi trong thành phố. Ở gần nhà tôi thuê trọ, có một bà già tên Sura cùng với cháu nhỏ trạc tuổi con tôi. Bà đưa chúng tôi đến gặp thầy Extơraxen (thần giao cách cảm) để giúp chúng tôi về liệu pháp tinh thần. Bà là một người sùng đạo, khi biết chúng tôi thờ Phật, bà bảo trời chỉ có một, thờ Phật hay thờ Chúa cũng là thờ một sự thiêng liêng, nghĩa là niềm tin về con người của bà cũng giống chúng tôi. Bà đưa vợ tôi ra nhà thờ để cầu nguyện, xin Chúa lòng lành thương vợ chồng tôi và con gái của tôi. Sau đó, bà đứng ra kêu gọi mọi người giúp đỡ "một người phụ nữ gặp phải điều bất hạnh" là vợ tôi. Những bàn tay già và nhân hậu đã đặt vào tay vợ tôi một tập tiền lẻ 9.600 rúp, số tiền lúc bấy giờ mua được gần 20 chiếc bánh mỳ. Than ôi, lúc Chúa Jesu đi quyên tiền để xây Thánh điện, có những thương gia đã cho Người tiền muôn bạc vạn, nhưng có một người đàn bà goá chỉ góp được 2 xu. Jesu tuyên bố rằng, người đàn bà góáa đã trao cho chúa nhiều tiền nhất, vì bà đã cúng toàn bộ tài sản của mình. Và vợ chồng tôi cũng vậy, chúng tôi đã nhận được món tiền vô giá từ những trái tim vàng của những người dân Nga khốn khổ.

 

Bên cạnh nhà bà Sura là bà Valia. Bà ở một mình bảy năm nay. Bà làm ở một cửa hàng ăn. Tối tối, quãng 10 giờ, bà mang cho chúng tôi một túi xách, khi thì bánh, khi thì thức ăn mặn, khi thì hoa quả. Bà biết tôi buồn, luôn bỏ ăn. Bà động viên "Cháu ạ, phải biết tin và phải sống. Hãy nghĩ đến cái tốt rồi nó sẽ tốt lên, con gái của cháu nhất định sẽ tìm được đường về với cháu". Mãi về sau, tôi mới biết rằng, 7 năm trước bà phải chịu ba cái tang: tang mẹ, tang chồng và tang con gái 21 tuổi. Đã có lúc bà định tự tử, nhưng rồi bằng nghị lực phi thường bà đã đứng vững.

 

Đối với chúng tôi, năm 1993 là một năm nghiệt ngã. Trở về Mátxcơva, vợ tôi bỏ làm luận án, dù chỉ còn một chương cuối cùng chưa viết. Phần vì mất hết tinh thần, héo hon vì không có tin con, phần vì nếu làm tiếp thì không đủ tiền gia hạn. Chúng tôi hoàn toàn không đặt vấn đề với nhà trường, nhưng đích thân bà Nađêgiơda, Trưởng Phòng Đối ngoại đã tìm hai vợ chồng tôi và thay mặt nhà trường gia hạn cho chúng tôi một năm miễn phí. Nếu đường ngay, mực thẳng, chúng tôi phải nộp cho trường 12.000 USD, một số tiền khổng lồ mà tôi khó lòng kiếm được.

 

Sau khi thầy Turbin mất, Ban Chủ nhiệm khoa cử Giáo sư Nhina Konxtanchinovna Petertrova tiếp tục hướng dẫn luận án cho tôi. Ở tuổi 70 bà vẫn minh mẫn lạ thường, bà vẫn nhớ tên những nghiên cứu sinh Việt Nam trước đây bà hướng dẫn luận án. Bà treo ảnh cháu Quỳnh Nga ngay trước bàn làm việc của bà, thường xuyên gọi điện cho tôi, động viên tôi như một người mẹ. Bà ở một mình trong căn hộ ba buồng rộng thênh thang, gần ga Kiev, bà khẩn khoản mời vợ chồng tôi đến ở cho vui và để có điều kiện hướng dẫn cho tôi viết. Tôi nhớ trong bài hát Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh có câu "có qua cơn hoạn nạn mới thấu hiểu được lòng nhau..." Không có những người như bà Sura, bà Valia, bà Nađêgiơda, thầy Turbin, và cả bà nhũ mẫu trông coi con nhỏ của tôi thì tôi khó lòng mà qua được đau khổ để đứng vững đến ngày hôm nay.

 

Người nào đã từng ở Mátxcơva cuối những năm 1980 và trong những năm 1990 khó lòng mà có được ấn tượng về hình ảnh đẹp về công an Nga. Cũng đã có lúc tôi không chịu đựng nổi phiền hà và bất bình trước thói hống hách của đội kiêu binh này. Tuy vậy, hình ảnh ông Dubiaghin Iuri Petertrovic vẫn là một tấm gương không thể lu mờ được. Trong chuyến bay "con đường đau khổ" từ Xochi về Mátxcơva, tình cờ cô chiêu đãi viên ấn vào tay tôi tờ tạp chí có tên Tiếng kêu cứu. Tôi giở đọc qua quýt, và cuối cùng dán mắt vào bài viết về một đại tá công an, Giám đốc Trung tâm tìm kiếm trẻ em thất lạc toàn nước Nga Dubiaghin, sau này tôi mới biết ông là Tiến sĩ triết học, Phó Tiến sĩ Luật, Viện sĩ Thông tấn Viện Thông tin quốc tế. Nhờ một luật sư quen biết, vợ tôi đã tìm đến được văn phòng của ông. Ngay trong ngày đầu tiên, với sự giúp đỡ của ông, buổi phỏng vấn vợ tôi, hình ảnh con gái tôi và lời phát biểu của ông đã phát ngay trên đài truyền hình kênh 1. Sau đó, ông cho các cộng tác viên đến nhà tôi làm việc, lập hồ sơ và thực hiện photorobot để dựng lại hình ảnh người đàn bà đã gặp con gái tôi trên bãi biển Xochi. Ông Dubiaghin đã liên hệ cho phát hình ảnh về con gái tôi khắp tất cả các kênh truyền hình của các nước cộng hoà. Trong các buổi quay phim, phỏng vấn của chương trình Tema với các cán bộ cao cấp của ngành công an Nga, ông đều tạo điều kiện để chúng tôi trình bày ý kiến để họ hiểu hơn về những người Việt Nam làm công tác khoa học tại Nga, và để họ hiểu hơn về Việt Nam. Đài truyền hình kênh 4 cũng đồng ý để chúng tôi nói tiếng Việt với hy vọng ở một nơi xa xăm nào đó, con gái tôi nghe được lời nhắn nhủ của tôi. Tôi thực sự không biết cảm ơn ông thế nào, vì cứ mỗi một phút phát hình, ngoài các thủ tục cần thiết, còn phải trả tới 14.600 USD, trong lúc đó, ông không hề nhận của tôi một xu nào. Ông đã tự viết hai lá thư gửi cho Interpol Mỹ và Đức đề nghị giúp đỡ và tìm kiếm con tôi. Hai quyển sách ông in ở Nga viết về con tôi với một tình cảm và niềm hy vọng mãnh liệt đã tiếp sức cho tôi rất nhiều. Quả thật, xung quanh tôi có rất nhiều người tốt, nhiều bạn bè tốt.

 

Họ là những người Nga hết sức bình thường, hàng ngày phải lo toan bát cơm manh áo, có thể ngày thường họ lạnh nhạt và thậm chí dửng dưng với tôi, nhưng trong những giờ phút cam go của cuộc đời, họ trở thành những người bạn, người đồng cảm rất đỗi chân thành. Nước Nga bây giờ không thiếu những kẻ hãnh tiến, phân biệt chủng tộc, ngồi trong những chiếc xe sang trọng, xài tiền như nước. Nước Nga mới cũng không thiếu những kẻ mất hết tính người, bàn tay sẵn sàng nhúng vào máu và tội ác. Nhưng các bạn hãy tin tôi, đó không phải là những đại diện của nước Nga, mà là cặn bã của nước Nga. Giữa thế kỷ 19, khi nhà thơ Levmontov nói rằng: "Vĩnh biệt nhé, nước Nga ô uế" thì có nghĩa là ông phỉ nhổ vào nước Nga của những kẻ quan liêu, tàn bạo và dơ bẩn, còn nước Nga đau khổ của nhân dân thì Nhà thơ luôn cúi mình tôn thờ. Thiên nhiên Nga, tính cách Nga chân chính đó là sự thuần khiết, nhân hậu và cao thượng. Không có cội nguồn tính cách ấy, làm sao nước Nga có thể sản sinh ra những Pushkin, Levmontov, Gogon, Tolstoi, Sekhov, Turghenhep và những bậc nhân văn vĩ đại của loài người. Và đó là lý do để giải thích vì sao, một nạn nhân của nước Nga như tôi lại có thể yêu nước Nga mãnh liệt và hết mình đến như vậy.

Bản in 


Ý kiến bạn đọc
- Người gửi Đỗ Văn Trưởng
- Địa chỉ Số 7, K72A, Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội
- Email phuonghuy841@yahoo.com.vn - Ngày gửi: 03/06/2008 10:29
Xin Hỏi Cuối Cùng Vợ Chồng Bạn Có Tìm Lại Được Con Gái Không?

Tôi cũng đã được học tập tại Liên Xô cũ, tại Ucraine, Odessa. Tôi hiểu những tình cảm của những người dân Xô Viết đôn hậu... Điều tôi day dứt mà Bạn không nói trong khi kết thúc câu chuyện là vợ chồng Bạn có tìm đợc cô con gái nhỏ bé của mình không? Hãy cho tôi biết với nhé!

- Người gửi Võ Trọng Hùng
- Địa chỉ Trường Đại học Mỏ-Địa chát Hà Nội
- Email vohungtmv@yahoo.com - Ngày gửi: 28/09/2008 07:58
Bài viết quá tốt về tình cảm của Người Nga

Bài viết quá hay. Rất tốt về cách thẻ hiện tấm lòng của một người Việt Nam trước tình cảm, tấm lòng, sự giúp đỡ... của NGƯỜI NGA cho nhân dân Việt Nam. Cảm ơn Anh. Tôi cũng rất muốn được biết: sau đó Vợ Chồng Anh có tìm được CON GÁI của mình hay không? Có thể cho Tôi biết được không? Anh Chị có bảo vệ xong Luận án của mình không?

- Người gửi Ngãi Hữu Tuyền
- Địa chỉ Trường Chuyên Trần Phú - Hà Tĩnh
- Email huutai@vinatea.com.vn - Ngày gửi: 25/11/2008 01:43
Nỗi lo chung của cả bạn bè.

1/Những người đã học ở Nga đều có chung đánh giá: Người Nga -Nhân Hậu. 2/ Bạn bè luôn bên cạnh bạn.Nỗi buồn lo của bạn cũng là nỗi buồn lo chung của bọn mình.Chúng mình luôn ở bên bạn. Chúng mình hy vọng một ngày nào đó cháu Nguyễn Quỳnh Nga sẽ trở về Can Lôc.

- Người gửi vu thi hai yen
- Địa chỉ Matxcova
- Email Tu_yen1979@yahoo.com - Ngày gửi: 31/12/2008 03:12

Cháu là một trong những người đang sống và làm việc ở Nga.Đọc xong bài viết của chú cháu rất xúc động.Cháu cầu chúc cho gia đình cô chú được đoàn tụ trong niềm hạnh phúc vô bờ bến.Từ tận đáy lòng cháu luôn cảm phục và yêu những con người nga đôn hậu mặc dù trong cuộc sống ngày nay còn có nhiều rất nhiều những điều tồi tệ.

- Người gửi Phan Hồng Sơn
- Địa chỉ TP. Hồ Chí Minh
- Email sonph@saigonnet.vn - Ngày gửi: 12/01/2009 03:54
Xin lỗi, tôi cũng đã từng khóc về câu chuyện này...

Chào các bạn, đây là câu chuyện có thật của anh Huy Hoàng... Năm 1998, sau nhiều lần bị holigan và đầu trọc ở Nga dánh... tôi rất chán chường, định sẽ bỏ học, bỏ nước Nga để về Việt Nam, lúc đó, tôi chưa biết anh Huy Hoàng - tình cờ đọc được câu chuyện này ở đâu đó (bây giờ tôi quên rồi), tâm trạng tôi lúc đó là - về hay ở?! Nhưng sau đó, vô tình được gặp anh Huy Hoàng ở trường MIIT (anh lên đó thăm cháu gái anh - bé Lan), cũng được tiếp chuyện với anh, con người đau khổ... Nhưng trong mắt anh, giọng nói của anh tràn đầy sự lạc quan, tràn ngập tình yêu nước Nga... Tôi đã có quyết định của bản thân mình. Cám ơn anh Huy Hoàng, anh là một sự cứu rỗi về tinh thần của tôi, có lẽ anh không biết điều này... Tôi cũng không biết bây giờ anh đã tìm được bé Nga chưa? Cho dù chưa tìm thấy, anh vẫn cứ phải hi vọng. Tôi tin rằng, ở một nơi nào đó, có thể bé đã quên hết tiếng Việt, hoặc cả tiếng Nga, nhưng bé vẫn tồn tại, vẫn phát triển... hãy tin vào điều đó.

- Người gửi Hoàng Mạnh Hùng
- Địa chỉ Hà nội
- Email hunggpt@yahoo.com - Ngày gửi: 11/03/2009 10:48
SỰ THÔNG CẢM SÂU SẮC

Đã nhiều năm (1993-2009), câu chuyện buồn của anh Huy Hoàng vẫn làm day dứt những tấm lòng đôn hậu của người NGA. Tôi tin là như vậy, và chính chúng ta, những người Việt nam, càng thấy được bản chất của "NGƯỜI NGA", và cùng anh Huy Hoàng tin vào sức mạnh tinh thần thông qua những bức thư chia xe sự cảm thông sâu sắc tới gia đình anh Hoàng. Ngay trong chúng ta, có những người đi học từ Liên xô (cũ) về, cũng đã có những suy nghĩ và lời nói chưa thật sự phù hợp và thiếu cân nhắc với những diễn biến của nước Nga hiện tại. Nước Nga và những nước trong Liên xô (CCCP) mãi mãi phát triển và luôn là hình ảnh SÁNG trong cuộc sống của những người Việt nam. Anh Hoàng cùng suy nghĩ với tôi nhé. Chào thân ái. Hoàng Mạnh Hùng.

- Người gửi ĐẶNG XUÂN HUẾ
- Địa chỉ BANMETHUOT
- Email huedangvan54@yahoo.com - Ngày gửi: 30/09/2009 01:40
đọc bài viết (huy hoàng)tôi càng yêu mến nhân dân nga

có thể tôi hơn a HUY HOÀNG vài tuổi.từ thời trẻ,khi mới vào học lớp tám (8/10)học bài tiếng nga đầu tiên.tôi đã thấy rấtyêu mến thiên nhiên và con người nga.tôi ước ao và cố gắng học giỏi để mong học xong lớp mười,sẽ được qua liên xô học tập.nhưng...chiến tranh(và hoàn cảnh lịch sử...)đã phá tan ước mơ thời trẻ của tôi.giờ đây sau bao nhiêu năm:với những cung bậc thăng trầm sóng gió của cuộc đời.ở cái tuổi gần 60,khi vô tình đọc bài viết của a.tôi vẫn thấy nao nao,hồi hộp và tràn đầy xúc cảm:như buổi học bài tiếng nga đầu tiên ấy,khi cô giáo giảng về thiên nhiên và nhân dân nga.sau này mỗi khi nghe ở đâu đó một bài dân ca nga qua sóng radio,hay ở trên ti vi ,mặc dù rất bận,tôi vẫn dừng một chút thời gian để nghe cho xong. dù chưa một lần được đặt chân lên đất nước bạch duơng,tuyết trắng núi sông bao huy hoàng...nhưng mà sao tôi lại yêu và quý thiên nhiên và người dân nga đến thế.qua bài viêt của a.tôi hoàn tòan chia sẻ nỗi mất mát về tinh thần,tinh cảm,và gởi lời cảm thông nỗi buồn tới gia đình a.ở bất cứ thời nào,và ở bất cứ nơi đâu đều có thiểu số những người xấu.và như những điều a nói:cội nguồn nhân dân nga vẫn là đôn hậu và cao thượng. (tôi cũng như mọi người muốn biết:con gái a hiện tại ?thật sự xin lỗi khi lại chạm đến nỗi buồn trong gia đình a).chào thân!và hẹn gặp lần sau.

- Người gửi NGUYỄN TỨ
- Địa chỉ Hà Nội
- Email nguyentumta@yahoo.com - Ngày gửi: 02/05/2010 09:19

cháu chắc là người trẻ nhất khi đọc bài này, cháu sẽ sang Nga trong thời gian cũng gần thôi.Nước Nga thật sự tuyệt vời.Cho cháu hỏi thăm sức khỏe cô chú và cháu cũng xin được biết cô chú da tim đươc con chưa ạ

- Người gửi Mai Thương
- Địa chỉ Bình Dương
- Email maithuong_nvnga@yahoo.com - Ngày gửi: 13/05/2010 07:20
Cảm ơn cô chú đã chia sẻ những tình cảm rất thật về con người Nga

Khi đọc bài viết này cháu rất cảm động. Cảm ơn cô chú đã viết một bài hay và thật đến như vậy. Từ bài viết này, cháu càng cảm thấy tự hào khi mình được tiếng Nga và yêu thêm đất nước Nga, con người Nga. Cháu đã từng xem chương trình "Thầy trò Xô - Việt", trong chương trình đó cũng có rất nhiều câu chuyện cảm động về tình người giữa 2 dân tộc Nga-Việt giống như câu chuyện của cô chú. Nhưng cháu có một câu hỏi là đến bây giờ cô chú đã tìm em Quỳnh Nga chưa? Và hiện nay cuộc sống của cô chú như thế nào? Cháu chúc cô chú thật nhiều sức khỏe và hạnh phúc.

- Người gửi Le minh ngoc
- Địa chỉ Pr-tc. Ninh thuan
- Email Dragonfly111120@yahoo.com - Ngày gửi: 01/10/2010 07:50

Chao co chu.dau tien cho con goi loi tham hoi suc khoe cua co chu.con cung sap sang Nga hoc roi,khong the noi la con khong thich di hoc o Nga,con di la vi gia dinh,vi me con,moi nguoi dat hi vong vao con nhieu lam,no lam con so.sang nay,ngay luc nay con phai di lam visa roi.con thiet khung phai khong co chu.co chu chiu 1 noi dau nhu vay ma van lay tinh than va y chi ma song tiep.con con y chi bay dau mat tieu.du sao con cung cam on co chu nhieu

- Người gửi dauthicam
- Địa chỉ hanoi
- Email camlong@yahoo.com - Ngày gửi: 06/11/2010 10:37
chia buon cung anh chi

anh chi co khoe ko? da ve nuoc chua? co tim dc be nga ko?

- Người gửi phung The hoi
- Địa chỉ Khu C Van Quan Ha Dong
- Email phungthehoic7@yahoo.com - Ngày gửi: 11/11/2010 09:09
Tinh cam Nga

Toi that xuc dong khi docj bai viet cua A Huy Hoang ! Toi cung co may man duoc sang Nga (LX) tap huan chuyen mon thoi gian ngan o Riezan. Duoc biet tinh cam cua nguoi nga voi nhung hoc vien VN chung toi. That quy bau va am nong tinh anh em. Doc bi viet cua anh toi them yeu nuoc Nga va toi cung nghi rang nguoi nga luon la nhung nguoi nhan hau, that tha. tuy gan day co nhieu nhung su viecj khong tot ve cach su su voi nguoi viet o Nga. Ban dau toi hoi bi soc khi minh duoc chung kien canh nguoi viet bi hanh ha ve thu tucj khi nhap canh vao Nga...o do nhung nhan vien an ninh co nhung viec lam kho coi, vi vay toi cung bij anh huong ve tinh cam. Hom nay docj bai cua anh, duoc chung kien cuoc gap mat cua Tong Thong Nga vowi sinh vien tai Ha noi, thi toi da lay lai duocj nhung tinh cam tot dep ngay xua khi toi duoc sag Nga hoc. xin cam on anh Huy hoang! Xin cam on Tong thong Nga! Chuc tinh huu nghi Viet Nga ngay cang tuoi tham

- Người gửi thuy
- Địa chỉ 128-vung tau
- Email thuydtb.sd@vietsov.com.vn - Ngày gửi: 10/12/2010 10:19
Gui anh , chị và cháu Thảo Nguyên

Anh Hoang a, em Thủy đây, sáng nay em xin phép đi làm muộn để ở nhà xem chương trình Phóng sự của Đài TH về Mat , nhìn thấy anh,thấy Matxcova, thấy mùa thu vàng, những làn gió-chắc là lạnh, rồi những cơn mưa... bất giác thấy lòng mình se lạnh mặc dù em đang ở miền nam, đang ở Vũng tàu, rồi thấy mắt mình cay cay...nhớ nước Nga đến cháy lòng ! Đến cơ quan đọc lại những trang viết của anh lại thấy nhớ Q.N , nhớ Thanh xuân da diết.Mong một ngày được gặp anh chị và cháu ở Mat. Chúc anh chị luôn khỏe, may mắn và vẫn yêu cuộc sống này thiết tha

- Người gửi hoang phuong
- Địa chỉ thi xa lai chau
- Email hoangphuongcalc@gmail.com - Ngày gửi: 31/07/2011 11:37

Toi da tung song o nuoc nga, thanh pho smolensk, tu nam 1989 - 1993. co le toi se khong bao gio quaen nuoc nga, neu cho toi mot dieu uoc, toi uoc minh dc quay lai nuoc nga mot lan nua. Toi yeu nuoc nga

- Người gửi tho lau
- Địa chỉ hung yen
- Email co_ban_nho@yahoo.com - Ngày gửi: 14/09/2011 08:29
cam nhan cua toi ve nhung nguoi ban nga

to thay nhung nguoi ban nga that hien hau co cai gi do ma toi thay rat men ho tuy toi khong duoc tiep xuc hay noi chuyen voi ho nhung toi cam thay duoc dieu do qua nhung bo phim qua nhung cau chuyen cua co giao toi

- Người gửi ngoc lan
- Địa chỉ 105 Bach Mai Ha Noi
- Email ngoclan@yahoo.com - Ngày gửi: 10/11/2011 08:49
Kinh gui anh Hoang

Toi luon theo doi nhung bai viet cua anh,cam on anh voi nhung bai viet sau sac nhu vay Toi cung biet chuyen buon cua anh khi toi con o ben Nga. Cau mong gia dinh anh luon gap nhieu dieu tot lanh

- Người gửi nguyễn thị hồng
- Địa chỉ 250 phương lâm hòa bình
- Email hongtruong@gmail.com - Ngày gửi: 27/06/2012 05:30
tâm sự

đoc bài của anh em không hiểu làm sao mà lạc được,em đã ở sô chi 26 ngày ở đó mỗi nhà nghỉ khách sạn đều có bãi tắm riêng là tp du lịch đong người nhưng cũng không đông bằng mát hay anh hãy tìm sâu xuống vùng sukhumi cách biển soochi khoảng 6 tiếng tầu chạy dọc bờ biển,dưới đó giống như ở việt nam mình vậy nhưng giờ cũng hơi khó không biết anh đã tìm thấy cháu chưa,nhưng anh hãy yên tâm ở nơi nào đó những người mẹ sẽ chăm sóc cháu rất chu đáo

- Người gửi Trịnh Thị Kim Ngọc
- Địa chỉ 9a Kim Mã Thượng Ba Đình Hà Nội
- Email Ngocha098@gmail.com - Ngày gửi: 24/08/2013 06:22
Nhân chứng của những nỗi đau

Chia sẻ từ một nhân chứng của những nỗi đau 20 năm trước: Tôi về nước đã được 13 năm, dù có một vài lần qua lại Nga những chỉ vài ngày công tác vội vã, chẳng kịp tìm đến anh Hoàng chị Tiến. Mỗi chuyến về thăm quê của anh Hoàng dường như cũng vội vàng, có lần anh em gặp nhau, có lần không... Tuy nhiên, nhiều kỷ niệm của những năm tháng gian nan và đầy đau khổ của thời kỳ đầu cải tổ ở nước Nga đối với 2 gia đình chúng tôi vẫn in đậm trong tôi. Ở đó vẫn còn nguyên những nỗi đau .... mà mỗi khi nghĩ về những trải nghiệm đó, tôi không khỏi thắt lòng đau đớn. Sẽ không bao giờ có thể quên những sự kiện xảy ra cách đây vừa tròn 20 năm. Khi đó, cả gia đình tôi vừa vui mừng chuẩn bị đón cháu bé thứ hai ra đời, khi chị nó - cháu Nam Hà vừa tròn 9 tuổi. Cuộc sống của những NCS, TTS ở Mátxcova khi đó cực kỳ vất vả. Sinh hoạt phí của NCS ít ỏi không đủ mua nổi 20 kg gạo cho cả gia đình để ăn trong 01 tháng, buộc hè đến ai trong chúng tôi cũng phải bươn trải để có thêm tiền mua thực phẩm và trả tiền học cho con gái. Vào một ngày hè không may mắn, chiếc xe tải chở đầy hàng đã giật quá đột ngột khi lùi đã đổ những bao hàng trên xe lên người tôi, làm tôi bị chấn thương và vĩnh viễn cướp đi đứa con bé bỏng vợ chồng tôi đã đã mong đợi từ suốt 8 năm xa cách. Trong thời gian 4 tháng trời nằm viện, nỗi đau của mình còn chưa vơi, tôi lại bị sốc khi nghe tin dữ của chị Tiến anh Hoàng. Không được ra ngoài và không đi lại được, tôi không đủ can đảm để gọi điện cho anh chị nữa. Bác sỹ cũng nhắc tôi trách suy nghĩ và xúc động bởi sa sảy thai tôi đã 2 lần băng huyết. Chỉ tới khi được ra viện, dù đi lại vẫn còn tập tễnh do chân phải bị chấn thương chưa lành hẳn, tôi cố gắng đến MGU thăm anh chị mà trong tay chẳng có gì, ngoài gói ruốc và gói ô mai nhỏ cho cháu Thảo Nguyên. Tôi òa khóc khi nhìn thấy chị Tiến người vốn đã bé nhỏ giờ gầy chỉ bằng đứa trẻ tuổi 12, còn anh Hoàng thì tóc bạc trắng hoàn toàn như ông cụ 80. Tôi ôm chị Tiến và bé Thảo Nguyên khóc, vừa để an ủi chị vừa như để an ủi cả chính mình... Thế mà thấm thoát đã tròn 20 năm. Giá chiếc xe tải oan nghiệt kia không cướp đi cháu Việt Hà, thì năm nay chắc cháu đã là một thanh niên vạm vỡ, cùng chị làm chỗ dựa cho mẹ, chứ khoogn để mẹ côi cút như thế này... Hãy cho tôi qua trang web nhắn đến anh Hoàng chị Tiến rằng em Ngọc vẫn luôn chia sẻ và hy vọng ở một nào đó, cháu Quỳnh Nga đã trưởng thành và hạnh phúc. Sẽ có một ngày cháu sẽ trở về tìm anh chị và Thảo Nguyên.... Rằng chúng ta đã từng chia sẻ với nhau những ngày gian nan và đau khổ, nhưng đó cũng là thời gian để tôi luyện con người để chúng ta được vững vàng hơn như ngày hôm nay; và cũng để hiểu hơn ai là những người bạn chân chính. Sự mất mát của 2 gia đình chúng ta đúng là thật to lớn và thể gì so sánh. Nhưng anh chị hãy đừng tuyệt vọng. Em vẫn thường tự động viên mình rằng,có thể sự không may mắn này sẽ mang lại nhiều may mắn khác cho bè bạn, anh em.. Anh chị ơ! hãy vững vàng để em còn theo với... Chúng ta còn phải sống, còn phải hy vọng vào những điều tốt lành và làm trụ cột cho con cái. Bên cạnh anh chị vẫn còn cả cộng đồng, còn cả các bạn Nga tốt bụng của chúng ta cũng luôn đồng lòng chia sẻ cùng anh chị... Thế nhé, Đừng tuyệt vọng... Email và điện thoại của em trên web. Trinhthikimngoc.com hãy viết cho em nhé! Em Kim Ngọc


Ý kiến của bạn

  Người gửi:
Địa chỉ:
Email:
Tiêu đề:
Nội dung:
File gắn kèm:

Các tin khác
Bộ trưởng Nga: Ai giàu nhất và ai nghèo nhất? (05/08)
Hai tướng tài của Tổng thống Putin (29/07)
Tổng thống Putin học nhảy cùng thiếu nữ Hungary (29/07)
Thị trưởng Matxcơva: Vừa chơi với nguyên thủ, vừa chơi với thị trường (29/07)
Boris Yeltsin: Chết rồi lại được yêu mến hơn! (23/07)
Tặng vật thừa kế kiểu Nga (23/07)
Romeo 90 đã tìm thấy Juliet của mình (27/06)
Câu chuyện về một người Nga có 101 đứa cháu (21/06)
Người Nga hay giấu tiền và của nả ở chỗ nào trong nhà? (19/06)
Vladimir Putin: "Tôi là nhà dân chủ chân chính và tuyệt đối" (18/06)
 Đặt làm trang chủ
 Thêm vào Favorites

Lịch phát sóng
10 bài đọc nhiều nhất
Bộ phim Dân du mục (Кочевник) của điện ảnh Kazakhstan - (54901)
Sơ lược về vũ khí Xô viết trong chiến tranh giữ nước vĩ đại - (43815)
Máy bay cường kích Xô-viết trong Chiến tranh Giữ nước vĩ đại - (29681)
Trai-cốp-xki – người mở cánh cửa âm nhạc Nga ra thế giới - (29465)
Những câu hỏi “tế nhị” về Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại - (27695)
Thử tàu ngầm mới ở biển Ban tích - (25135)
Modest Petrovich Mussorgsky và tác phẩm "Những bài hát và điệu nhảy của Thần Chết" - (22424)
Chiến dịch Ba-gra-chi-ôn - (18661)
Maskelyne - nhà ảo thuật của chiến tranh - (18202)
Kachiusa – những loạt súng khiến kẻ thù run sợ - (17063)

Liên kết
  Số lần truy cập:
4677698